Có một nghề yêu mãi trong tim.

                             Có mt ngh yêu mãi trong tim

Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Ta vẫn gọi là nghề cao quý nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Mà cho đời những đóa hoa thơm.

 

Có một nghề lặng thầm những đêm thâu,

Bên đèn khuya miệt mài trang giáo án.

Giọt mồ hổi rơi nhòe trang giấy

Đó là nghề, nghề giáo tôi yêu.

Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Ta vẫn gọi là nghề cao quý nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Mà cho đời những đóa hoa thơm.

 

Có một nghề lặng thầm những đêm thâu,

Bên đèn khuya miệt mài trang giáo án.

Giọt mồ hổi rơi nhòe trang giấy

Đó là nghề, nghề giáo tôi yêu.

       Nắng cuối Thu có phần gay gắt vào ban trưa nhưng sáng sớm và chiều trời dịu hẳn, mây cũng gieo chút âm u cho đất trời có phần thi vị của mùa Thu. Cứ mỗi năm vào dịp này, một cảm giác nhẹ nhàng ấm áp lại hiện hữu trong tôi. . Những câu chào hỏi thân thương tôi vẫn thường nghe, nay thấy khác mọi ngày. Sắp đến ngày 20-11   lại bâng khuâng nhớ về những kỷ niệm bụi phấn, sân trường. Nhớ về ngày đi nhận nhiệm sở ở vùng cao. Cái cảm giác nao nao pha lẫn chút buồn khi thấy đời mình chìm giữa hoang vu rừng núi. Rồi những ngày đầu tiên đứng lớp, nhìn xuống các em học sinh, chợt thấy vui khi mình đã là cô giáo. Hai tiếng ‘cô giáo” nó thiêng liêng là thế mà thân thuộc gần gũi cũng là đây.

           Lần đầu tiên được các cô bé, cậu bé với đôi mắt thơ ngây quấn quýt tặng cô những bông hoa dại nhỏ xinh có lẽ cũng đã hơn 18 năm. Kỷ niệm đơn sơ như mái tranh thế mà nhớ mãi không bao giờ quên. 

       Làm cô giáo thời kinh tế mở cửa, với tôi là một điều không dễ dàng. Tôi đã có những dao động, những trăn trở, nhưng rồi những bài học và hình ảnh của những thế hệ học trò với đôi mắt tròn xoe thơ ngây lại tiếp thêm động lực cho tôi gắn bó với nghề.

      Mỗi lúc nhìn thấy các đồng nghiệp trẻ mới ra trường lại thấy những khuôn mặt mới tinh khôi và đầy nhiệt huyết tuổi trẻ như có hình dáng mình của tuổi đôi mươi. Những giờ lên lớp với viên phấn trên tay, những dòng chữ in trên bảng đen và những ngôn từ phương tiện chuyên chở thông tin làm cầu nối với những bóng áo trắng, ngồi dưới kia, cả những “sự cố bục giảng”, những tình huống không có trong giáo tài liệu, giáo án, đã trở thành những mảng ký ức, có khi thăng hoa thành những nỗi niềm mà người trong cuộc( hay nói trong nghề cũng được) mới cảm nhận được. Ngoài đời người ta vẫn hay dùng chữ “tuổi nghề” để chỉ một ai đó có bề dày kinh nghiệm và thâm niên trong một lĩnh vực, riêng tôi sao thấy mình càng tham gia giảng dạy càng lâu càng phải bổ khuyết thật nhiều thêm nữa, càng phải đào sâu chiêm nghiệm tư duy và hoàn thiện thiện xảo phương tiện hơn nữa.

       Thôi thì thế nào cũng được, tôi chỉ nghĩ mình đang đem cái sở học cỏn con mà để mà thỏa cái tình yêu trẻ thơ, để thỏa cái nghề mình đã yêu mãi trong tim. Người đời vẫn dùng từ “thiên chức” để chỉ cho những vai trò thiêng liêng trong cuộc sống : thiên chức làm mẹ, thiên chức làm thầy,…thuật ngữ cuộc sống thì nhiều, chúng tôi chỉ biết mình đang theo gót chân các thế hệ thầy cô đi trước, cố gắng gieo trồng vun xới những hạt giống, những chồi mầm cho tương lai. Và như một quán tính, chúng tôi cứ giảng dạy, cứ nghiên tầm, cứ tư duy, quán chiếu và cứ ngày ngày lên bục giảng, như một con người bình thường đã quen những sinh hoạt thường nhật.

        Nhưng có một điều rất thật là tình thương chúng tôi dành cho những học sinh của mình rất đậm, rất lớn. Càng thương quý học trò của mình bao nhiêu, chúng tôi càng kỳ vọng vào các trò bấy nhiêu, và rồi những băn khoăn khi bài giảng chưa chỉnh chu, một thuật ngữ khi chưa cùng học trò khai thác ý nghĩa triệt để và thấu đáo khiến chúng tôi bất ổn trong truyền trao kiến trức. Thật cẩn trọng chẳng bao giờ thừa! Người xưa nói : “ Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc, thập niên chi kế mạc như thụ mộc, bách niên chi kế mạc như thụ nhân” ( Sự nghiệp một năm không gì bằng trồng lúa đậu, sự nghiệp mười năm không gì hơn là trồng cây gỗ, sự nghiệp trăm năm không gì bằng đào tạo con người). Đào tạo con người đúng nghĩa là công trình thế kỷ, học trong một kiếp mấy mươi năm đời người thật chẳng đáng là gì cả, nhưng có đi là có đến, thôi hãy dõng mãnh cùng nhau học, thầy cùng trò hòa hợp thăng tiến để hoàn thành công trong cái mắc xích ngắn ngủi trên lộ trình hướng về tương lai.

         Vì thế hôm nay, tôi vẫn đang bước theo con đường làm thầy vĩ đại nhất của nhân loại_Thầy của trời người. Tôi_người lái đò vẫn còn đứng đây, mãi dõi theo bóng những người khách qua sông, mong họ vững bước đăng trình đến những chân trời cao rộng. Sẽ có một ngày sức tàn lực kiệt, có thể do bệnh duyên, hay sức khỏe không còn đảm đương nổi những nhịp chèo, nhưng người lái đò vẫn sẽ mãi vui khi biết rằng những khách sang sông năm nào đã đúng hướng hành trình. Cũng bởi vì “Có một nghề yêu mãi ở trong tim”.